TKN Confessions
7488
Em viết những dòng này vào một buổi chiều khi tiếng chuông tan học đã lùi xa, để lại những dãy hành lang dài hun hút và vắng lặng. Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ hay biết, trong suốt những năm tháng chung trường, có một trái tim luôn lỗi nhịp mỗi khi nghe thấy tiếng cười của anh, và có một ánh mắt luôn âm thầm tìm kiếm bóng hình anh giữa đám đông ồn ã.
Anh biết không, cảm giác thích một người khi còn mặc trên mình chiếc áo đồng phục trắng thật kỳ lạ. Nó vừa mang vị ngọt lịm của những lần tình cờ chạm mắt, lại vừa mang vị đắng chát của sự im lặng đến nghẹt thở. Em đã từng dành cả giờ ra chơi chỉ để đứng ở ban công, giả vờ ngắm mây trời nhưng thực chất là để đếm từng bước chân anh dưới sân. Em nuối tiếc vì mình chỉ là một cô gái nhút nhát, chẳng đủ can đảm để một lần bước đến bên anh, nói một câu chào thật tự nhiên hay gửi cho anh một viên kẹo giấu kèm mẩu giấy nhỏ.
Em buồn vì nhận ra, giữa chúng ta là một khoảng cách không tên nhưng lại vô cùng xa xôi. Chúng mình giống như hai đường thẳng song song, dù đi chung một con đường, hít thở chung một bầu không khí của tuổi học trò, nhưng lại chẳng bao giờ có một điểm giao nhau. Em đứng ở đây, trong thế giới của những suy tư thầm kín, còn anh lại rạng rỡ ở một phía khác của cuộc đời. Đôi khi, em thấy lòng mình thắt lại khi nghĩ về ngày ra trường — ngày mà ngay cả cái danh xưng "người lạ chung trường" cũng không còn nữa.
Thế nhưng, dù có buồn, dù có nuối tiếc, em vẫn thấy lòng mình thật ngọt ngào khi có anh để thương. Anh là nguồn sáng dịu dàng nhất trong những ngày em áp lực với đống bài tập dày cộp, là động lực để em muốn mình trở nên tốt đẹp hơn mỗi ngày. Cảm ơn anh đã xuất hiện trong những năm tháng đẹp nhất đời em, để em biết rằng mình cũng có thể rung động sâu sắc đến thế.
Chúng mình rồi sẽ lớn lên, sẽ bay về những phương trời xa lạ, nơi có những hoài bão và những người bạn mới. Dù hai đường thẳng song song này sẽ mãi chẳng bao giờ chạm vào nhau, nhưng em vẫn cầu chúc cho anh có một tương lai thật rạng rỡ. Chúc anh tìm thấy người con gái có thể thay em nói ra tất cả những lời yêu thương mà em đã giữ kín, chúc anh luôn là chàng trai kiêu hãnh và tràn đầy nhiệt huyết như anh của năm mười bảy tuổi.
Thanh xuân này, được thương thầm anh đã là một điều viên mãn nhất của em rồi.
Tạm biệt anh, và tạm biệt những rung động giấu kín của em.
#Pumpkin
發表於: Dec. 27, 2025, 4:45 a.m.