TKN Confessions
7510
Tôi viết đôi lời này để gửi gắm những tâm tư của mình, cũng như là lưu giữ lại những cảm xúc ấy
Gửi Salvatore ☀️
1428
Chẳng phải phép màu vậy sao chúng ta gặp nhau ?
Có hôm ngồi vu vơ , vô tình xem lại những bức ảnh chụp cùng cậu , tôi mới đặt câu hỏi rằng tại sao giữa thế gian hàng tỷ người, cơ duyên nào đã đưa tôi - cậu : hai con người tưởng chừng không liên quan gì lại có thể gặp nhau ? Và lý do gì khiến tôi lại trân trọng cậu đến vậy ?
Tôi vẫn còn nhớ như in cái hôm nắng hạ của mùa tuyển sinh 10 , ánh mắt tôi đã vô tình va phải cậu , một người bạn ngoại hình ưa nhìn ( nếu không phải nói là đẹp trai ) , đang ngồi trầm ngâm bên góc bàn cạnh cửa sổ , dáng vẻ cậu khi ấy có vẻ khá trầm ngâm . Cũng từ giây phút ấy, không hiểu sao trong tâm tôi lại khao khát làm bạn với cậu đến vậy. Nhưng lúc đó tôi lại nghĩ rằng chắc gì ta đã có thể gặp lại nhau, nên tôi đã tạm gác đi mong muốn ấy .....
Và rồi , tôi đã hoàn thành kì thi tuyển sinh và bước chân vào ngôi trường Chuyên Thủ Khoa Nghĩa, gặp rất nhiều bạn mới , và trong số ấy, có một hình bóng quen thuộc , " có khi nào là cậu ? " Không hiểu sao , cảm giác lần đầu trò chuyện với cậu tôi lại thấy thoải mái như thế , như kiểu hai đứa cùng tần số đã thân từ trước rồi . Và cũng từ khi ấy , tôi cũng không ngờ rằng từ đây cậu sẽ là một người tôi mà tôi luôn nghĩ về .
-Nếu cậu không thích người cùng giới , thì có lẽ tôi đã yêu cậu rồi .......
++Cậu cho tôi một tình bạn - nơi mà tôi cảm nhận được sự đặc biệt của mình với đối phương trong mqh đó - cái cảm giác mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được ở bất cứ tình bạn nào trước đó .++
Ở những tình bạn trước, tôi đôi khi cảm thấy mình bị lạc lõng, ( tôi sống khép kín, tôi ít giao du ) , có nhiều lần, tôi đã gồng mình xin đi chơi với nhóm bạn ấy ,rồi kết quả là chỉ mình lặng người nghe họ bàn kể về những chuyện tôi không hiểu và cười trừ .Lúc trước , mỗi khi muốn đi đâu đó khuây khỏa, tôi cũng chỉ có thể xách xe chạy tới chạy lui một mình ngoài lộ . Nhưng từ khi có cậu , gần như mọi hành trình, chuyến đi của tôi đều có người đồng hành : lần đầu đi ăn , đi chơi riêng và được tâm sự này kia với bạn, lần đầu cùng cậu ngồi trên con xe chạy đi đây đó ngắm phố , rồi là những bữa ăn vặt rồi nói này kia dưới căn tin trường , những buổi tự học cùng nhau .
Bởi ảnh hưởng từ những mối quan hệ trước, tôi luôn ngờ vực về vị trí của mình đối với người khác : không biết mình quý họ đến vậy, họ có coi trọng mình lại không ? Và những ngày đầu bên cậu , tôi cũng tự hỏi như thế . Nhưng chính cậu đã xoá tan đi những nghi vấn đó trong tôi . Cậu nói tôi : T. ơi , sao t quý m quá à . Đó là câu nói lần đầu tôi được nghe, và cũng là lần đầu nghe dưới một giọng điệu hết sức nhẹ nhàng, trân thành đến thế . Và thỉnh thoảng, câu nói ấy lại được lặp lại : M là đứa bạn tao quý nhất luôn ấy ! hoặc là : Sao tao "ghét" m quá àa . Chính những câu nói ấy đã xoa dịu tâm hồn đầy tổn thương trong quá khứ của tôi . Có lần , chỉ vì một cái story đăng chuỗi tiktok nhóm của cậu, (((( trong khi cậu lại không chơi chuỗi riêng vơi tôi ) tôi đã buồn cậu mấy ngày, ( nhưng tôi nghĩ nó ko đáng buồn như vậy)))) cậu đã lại thành tâm giải thích cho tôi : T. à . Chắc tại t nghĩ nhiều, t sợ m buồn á , nhưng mà chuyện không phải vậy đâu ( rồi cậu giải thích cho tôi ) xong rồi còn ôm tôi một cái nữa . Tôi không nghĩ cậu lại quan tâm đến cảm xúc tôi đến vậy , cái ôm lần đó cũng như nhiều lần khác mới ấm áp làm sao .
Cậu còn cho tôi cảm giác mình được tin tưởng . Trong nhóm bạn trước kia, tôi luôn là người biết cuối hoặc ko được kể về một việc , còn cậu , tôi luôn cảm nhận được mình là người mà cậu không e ngại kể những chuyện của mình....
Cậu còn chấp nhận những khuyết điểm của tôi nữa . Ở những tình bạn trước, tôi luôn phải gồng mình để che lấp những khuyết điểm trong giao tiếp của mình. Nhưng khi ở với cậu , tôi thấy an toàn, tôi được là chính mình, tôi không cần phải che giấu gì hết.
Và một điều nữa, dẫu sở thích của tôi và cậu khác nhau, cậu thích vẽ vời , còn tôi thì năng động , đôi khi không có đề tài chung để nói, nhưng cậu vẫn tìm cách khác để trò chuyện với tôi, và đó khiến tôi thoải mái
Tôi vẫn còn nhiều điều muốn nói lắm , có lẽ sẽ không viết hết thành chữ được đâu ....
Tôi thì ngại nói ra lời yêu thương lắm
Nhưng tôi muốn nói Cậu thật tuyệt vời . Cảm ơn cậu đã làm cuộc sống tôi tươi sáng hơn .
#Pumpkin
發表於: Feb. 22, 2026, 5:07 p.m.