TKN Confessions
7551
Mong ad duyệt
Có bao giờ bạn lướt mạng xã hội, nhìn thấy những chuyến du lịch sang chảnh của bạn bè rồi chợt nhìn lại hoàn cảnh của mình và cảm thấy chạnh lòng chưa? Tôi đã từng như thế, để rồi vô tình làm tổn thương cha mẹ.
Mấy ngày trước, lướt mạng xã hội thấy bạn bè đăng ảnh đi du lịch khắp nơi, thú thật lòng tôi đã dấy lên một chút ghen tị. Bạn tôi có gia đình giàu có nhiều đời, du lịch hàng năm là chuyện thường tình. Còn nhà tôi thì không có tài sản sẵn, cha mẹ làm lụng chỉ đủ ăn bình dân qua ngày, lo cho anh em tôi học hành. Mẹ tôi xuất thân từ ruộng đồng, học đến lớp 3; cha tôi học hết lớp 12 rồi đi làm thợ sửa ti vi mưu sinh qua ngày. Một chuyến đi chơi ở tỉnh lân cận thôi với nhà tôi cũng là cả một sự tốn kém.
Trong một phút chạnh lòng, tôi đã vô tình hỏi mẹ một câu: “Với mức lương của cha mẹ bây giờ, chắc cả đời mình cũng không đi chơi giống người ta được đâu phải không mẹ?”
Giây phút ấy, giọng mẹ tôi bỗng nghẹn lại.
Mẹ nén tiếng nấc, nhìn tôi rồi bảo: “Con chỉ nhìn thấy mình đang dưới nhiều người, chứ có bao giờ con hỏi mình đã trên bao nhiêu người chưa? Gia đình ta không giàu có, nhưng cha mẹ lo cho con ăn không thiếu bữa nào, đi học đầy đủ hơn biết bao đứa trẻ phải bỏ học, thức khuya dậy sớm đi bán vé số , đồ ăn sáng chỉ là cục kẹo hay cái bánh vài ngàn lẻ ngoài kia...”
Lời của mẹ làm tôi thức tỉnh, và chợt nhớ đến câu danh ngôn nổi tiếng: “Tôi đã khóc vì không có giày để mang, cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để mang giày - Helen Keller.” Sự ghen tị nhất thời đã làm tôi mù quáng, khiến tôi coi những điều tuyệt vời mình đang có là "sự hiển nhiên",Tôi hiển nhiên có cơm ăn ba bữa, hiển nhiên được đến trường, hiển nhiên tiêu xài thoải mái không thiếu thốn... Mà quên mất rằng, sự HIỂN NHIÊN của tôi lại là ƯỚC MƠ cả đời của biết bao đứa trẻ khác.
Tôi cũng nhớ đến một câu nói rất hay trong phim Quả Quýt: *“Ở đời mẹ của mẹ, bà đã bơi để con mình được đi. Ở đời của mẹ, mẹ đã đi để con mình được tự do bay trên bầu trời.” và gia đình tôi chính là một minh chứng như thế.
Đời bà ngoại tôi ngày xưa làm ruộng, nhà cửa đơn sơ, cơm canh toàn là rau dại ngoài đồng, cá nhỏ dưới mương kho mặn, chiên, kho luân phiên. Cả tuần, dịp xa xỉ nhất là bà lên chợ mua cho mỗi đứa con một chiếc bánh tiêu 2k. Quần áo bà chẳng dám mặc mới. Không phải bà không có tiền, mà vì bà nghĩ nếu mình xài thoải mái thì con cái sau này sẽ khổ. Bà chắt chiu từng đồng tiền lúa để mua đất để dành cho mẹ tôi.
Năm mẹ 20 tuổi thì mẹ của mẹ mất. Mẹ bước vào đời rồi lấy cha tôi với hai bàn tay trắng . Ngày mới cưới, nhà cửa không có tiền làm cho khang trang, đến cái chén ăn cơm cũng không gom đủ 10 cái. Vậy mà bằng sự kiên cường, cha mẹ tôi đã làm lụng, tiết kiệm từng đồng. Năm tôi 3 tuổi, ngôi nhà khang trang đã được dựng lên từ tiệm tạp hóa nhỏ của mẹ và nghề sửa ti vi của cha. Cũng giống như bà ngoại ngày xưa, cha mẹ tôi chẳng dám mua quần áo mới, chẳng dám ăn ngon, mẹ cũng chẳng bao giờ chăm chút cho ngoại hình của bản thân... Tất cả những tốt đẹp nhất, họ đều dành hết cho tôi.
Tôi từng hụt hẫng khi điền vào danh sách khảo sát phụ huynh ở lớp, mục trình độ học vấn của mẹ chỉ có thể ghi hai chữ "Tiểu học" trong khi nhìn sang các bạn toàn là cấp hai, cấp ba trở lên. Nhưng khi nghĩ lại, nếu ai đó có hỏi vì sao mẹ học thấp mà tôi lại được nuôi dạy tốt, được ăn học đàng hoàng đến thế, tôi sẽ tự hào mà trả lời rằng: "Đúng, cuộc sống của mẹ tôi không sung sướng, mẹ tôi không hoàn hảo, nhưng tôi dám chắc cuộc sống của tôi đang rất sung sướng. Bởi vì tất cả những khổ cực trên đời này, mẹ tôi đã "ích kỷ" giành hết về phần mình rồi.
Tôi viết những dòng này lên confession không phải để than nghèo kể khổ, mà để tự nhắc nhở bản thân và hy vọng những ai đang có chút chạnh lòng giống tôi sẽ nhìn nhận lại. Tôi không hề xấu hổ vì học vấn , đồng lương hay công việc của cha mẹ. Ngược lại, cái nghẹn giọng của mẹ và những bộ quần áo cũ sờn của cha mẹ ngày hôm đó đã trở thành bệ phóng, thành ngọn lửa mạnh mẽ nhất để sưởi ấm cho ước mơ của chính tôi.
Tôi lấy nó làm động lực để học tập thật tốt dưới mái trường này, để lớn lên có một nghề nghiệp ổn định, tự tay thực hiện những ước mơ thuở nhỏ và lo cho cha mẹ tận hưởng sự an nhàn sau bao năm khổ cực.
Cha mẹ đã chấp nhận đi bộ trên mặt đất đầy sỏi đá, mục đích duy nhất là dệt nên đôi cánh cho chúng ta được tự do bay lượn. Ngày mai của tôi, chuyến du lịch tương lai của gia đình tôi, sẽ do chính tay tôi kiến tạo nên. Để một ngày nào đó tôi có thể dõng dạc nói, để bù đắp lại cái nghẹn ngào năm xưa của mẹ:
“Mẹ ơi, ngày xưa con nói đúng, mức lương của cha mẹ không đi được, nhưng với mức lương của con bây giờ, con sẽ đưa cha mẹ đi khắp thế gian!”
#Pumpkin
發表於: July 7, 2026, 3:02 p.m.